Diện bộ vest công sở màu đen, Khương Giai Nhân há miệng, vừa định lầm bầm chửi thề vài câu thì đành nuốt ngược vào trong trước màn bẻ lái khét lẹt của cậu em rể.
Ngược lại, Khương Đại Hổ nghe xong lại khoái chí ra mặt.
Cậu con rể út này dường như sinh ra để dành cho sân khấu hơn cả ông. Có lẽ đây chính là sự khác biệt giữa nghệ sĩ và dân công nghệ. Chỉ nội cái phong thái ung dung cùng khả năng khuấy động không khí thôi, dân công nghệ đã xách dép chạy theo không kịp rồi.
"Em rể! Em rể ơi!"




